TUYỂN TẬP TRUYỆN MA VÀ TRUYỆN NGẮN NGUYỄN NGỌC NGẠN - Trang 560

Duyên nhìn Minh cứng rắn đáp :

- Em biết lòng anh !

- Chưa hẳn đâu ! Những việc tôi làm cách đây vài năm chỉ là sự bồng

bột hay nói đúng hơn là háo thắng của tuổi trẻ ! Bây giờ tôi già đi nhiều rồi
! Nhưng thôi , bỏ chuyện ấy đi . Lâu quá mới có dịp gặp riêng cô để hỏi
thăm chuyện xóm làng ….

Duyên ngắt lời :

- Vâng ! Em xin lỗi anh ! Chẳng qua là vì em muốn gặp anh mà chả nghĩ

ra cách nào để gặp được , nên đành liều rủ anh vào đoàn thể với em .

Duyên ngừng lại , nhìn quanh căn buồng nhỏ đầm ấm và chợt thấy

chuyện cách mạng chẳng còn quan trọng nữa . Cô lãng mạng mơ tưởng
được trở thành vợ của Minh , bỏ hết mọi thứ chung quanh để chỉ cùng Minh
xây dựng tổ ấm . Cô mạnh dạn gợi chuyện :

- Em xuống Hà Nội đã 3 tuần lễ . Nhưng tiếng là ở Hà Nội mà đố có đi

đến đâu ! Suốt ngày chỉ ru rú trong nhà ! Thành ra quanh quẩn vẫn chỉ biết
có mỗi phố Khâm Thiên !

- Chắc là cô ngại ra đường gặp người quen ?

- Một phần vì thế . Nhưng cái chính là chả nhẽ em đi lang thang một

mình !

Minh nhìn rõ nỗi cô đơn của Duyên tại thành phố xa lạ nên anh tội

nghiệp bảo :

- Cô còn ở Hà Nội lâu không ? Thư thả rồi tôi đưa cô đi . Cô muốn đi

xem chỗ nào ? Ra bờ hồ chẳng hạn . Đi với tôi , cô có ngại không ?

Duyên cảm động nhìn Minh bày tỏ nỗi lòng biết ơn rồi háo hức nói :