TUYỂN TẬP TRUYỆN MA VÀ TRUYỆN NGẮN NGUYỄN NGỌC NGẠN - Trang 577

Hai chị em đang nói chuyện thì ông Chu từ nhà ngoài bước vào , lấy

những gói hàng từ hai cái thúng của vợ , chất lên giường . Đó là những bao
thuốc Bắc gói trong giấy báo , cùng với vài xấp vải , thêm ít khoai lang ,
đậu phọng chưa bốc vỏ . Nói chung , những thứ ấy chỉ để che mắt mật thám
, làm như Tịnh thật tình đi buôn bán mà thôi .

Ông Chu mở một gói thuốc Bắc và quay sang hỏi vợ :

- Bao giờ nhà lại đi ?

Sẳn mối ngờ vực trong lòng , Tịnh gắt nhẹ :

- Vừa mới về đến nhà , ngồi chưa nóng đít lại hỏi bao giờ đi !

Duyên mĩm cười không nói gì . Thấy Tịnh về , Duyên mừng lắm vì từ

nay không phải sống một mình với ông Chu . Nhưng Duyên lại giật mình lo
ngại . Nếu Tịnh giành lấy công việc đi chợ hằng ngày , thì Duyên không
còn cơ hội nào để gặp Minh nữa !

Tịnh phủi tay đứng dậy và bảo :

- Cô ở nhà nấu cơm nhé ! Tôi phải chạy đi một tí !

Dứt lời , Tịnh cầm nón bước nhanh ra cửa .

Ông Chu buông gói thuốc chạy nhanh theo vợ , gọi giật lại và hỏi :

- Nhà đi đâu đấy ?

Tịnh đứng lại trong khung cửa , gắt nhẹ :

- Đi gặp người ta chứ còn đi đâu !

Ông Chu hiểu hai tiếng “người ta” tức là các đồng chí lãnh đạo Thành

Bộ Hà Nội mà Tịnh có nhiệm vụ báo cáo tình hình ở biên giới . Nhưng ông