TUYỂN TẬP TRUYỆN MA VÀ TRUYỆN NGẮN NGUYỄN NGỌC NGẠN - Trang 585

- Em đi vài hôm , chắc anh quên em ngay chứ gì ! Đàn ông các anh có

biết thương nhớ là gì đâu !

Nói dứt câu , Duyên trườn xuống , nằm nghiêng quay mặt về phía Minh

. Minh quàng tay ôm lấy lưng Duyên , bàn tay từ từ đưa xuống đặt trên
mông Duyên . Trước giờ chia ly , anh thấy cần phải nói với Duyên những
lời nồng nàn vì biết chắc chuyện hai người sẽ không đi đến đâu . Anh bảo :

- Nếu em sợ anh là kẻ xa mặt cách lòng thì tốt nhất là em đừng đi . Cứ ở

lại đây với anh

Duyên cảm động trào nước mắt :

- Được thế thì còn gì bằng ! Em chỉ xin hứa với anh một điều rằng : Từ

hôm nay , em xem như em đã có chồng . Nếu trời không cho em làm vợ anh
, thì chả bao giờ em lấy ai nữa !

Minh biết đó là những lời chân tình xuất phát từ tâm khảm của Duyên

làm anh , tuy không yêu Duyên lắm , mà vẫn thấy cảm động . Anh bảo :

- Anh hiểu lòng em rồi ! Thôi thì đành phó thác cho định mệnh vậy !

Rồi hai người cùng im lặng . Một lúc sau , Duyên cương quyết vùng dậy

giã từ . Minh lại níu kéo :

- Đàng nào sáng mai cũng đi rồi , ở luôn đây với anh đến tối . Về làm gì

cơ chứ ?

Duyên trố mắt nhìn :

- Ơ hay ! Rồi ăn nói làm thế nào với người ta ! Em bảo với chị Chu là

em chạy ra chợ một tí rồi về ngay ! Từ nãy đến giờ cũng lâu lắm rồi !

Minh chả bịết nói làm sao , đành bùi ngùi đưa Duyên xuống tận chân

thang và ân cần dặn :