TUYỆT THẾ CHIÊU HOÀNG - Trang 280

Vị ngự tiền thị vệ im bặt, e dè nhìn Cảnh.

-Khanh cứ nói đi.

-Bệ hạ, khẳng định là do Hoài vương phi làm.

Cảnh thở hắt ra, vốn nghĩ là tên thích khách kia bỏ xuân dược vào trà của

y để đêm y rời khỏi điện Thiên An, hắn lẻn vào trộm long ấn. Ai ngờ đâu
lại là chị dâu.

Y thật không hiểu nỗi Thuận Thiên muốn gì.

-Gọi Hoài vương phi đến đây cho trẫm.

Chưa đầy một canh giờ, Thuận Thiên đã có mặt ở điện Thiên An. Y phục

nàng có phần hở hang so với quy định của một vương phi. Cảnh thở dài cho
qua, y chẳng muốn dây dưa với Thuận Thiên làm gì.

Thuận Thiên ngồi xuống chiếc ghế khách trước mặt thư án, ánh mắt khẽ

đong đưa. Cảnh càng thêm tức giận.

-Vương phi nghe ta hỏi đây, hôm qua chị đã bỏ gì vào trà?

-Bệ hạ, ta nào bỏ gì khác ngoài những lá trà trấn Thiên Hưng.

-Tốt nhất trước mặt vua vương phi nên nói thật.

Cảnh chau mày không giễu cợt. Thuận Thiên biết mình gặp nguy rồi.

-Bệ hạ, chuyện là, ta thấy người và hoàng hậu mãi không có con nên

muốn giúp một tay.

Cảnh bật cười mỉa mai.

-Từ lúc nào vương phi lại lo lắng cho ta và hoàng hậu vậy?