VÀ THẾ LÀ CHÚNG TA TIÊU - Trang 311

“Rằng chị ấy tôn trọng anh,” cô nói. “Rằng anh là một tiếng nói của lý

trí. Rằng chị ấy nghe theo những gợi ý của anh và ủy thác cho anh rồi thậm
chí còn chiều theo ý anh nữa. Chị ấy không làm như vậy với những người
còn lại trong chúng tôi.”

“Tôi nghĩ,” Joe nói, “rằng điều hầu hết bọn họ nhìn thấy là Lynn và tôi

nói chuyện, họ nhìn thấy tôi ở trong phòng làm việc của chị ấy vào buổi tối
thế là họ tha hồ nghĩ bất kể điều gì họ muốn nghĩ.”

“Ừm,” cô nói, “vậy họ nên nghĩ gì đây? Chẳng phải anh vẫn nói chuyện

riêng với chị ấy còn gì?”

“Nhưng về chuyện gì, Genevieve? Đó không phải... chẳng lẽ là chuyện

Larry đang tằng tịu với Amber? Cũng không phải là chuyện hôm nay Carl
gây ra trò đáng thương nào. Chúng tôi không nói những chuyện cá nhân,
chúng tôi bàn bạc công việc. Chúng tôi nói về những cách để giữ cho chỗ
này khỏi lụn bại.”

Cô dừng mọi chuyện lại ở đó. Anh ta đã nói không. Không phải là vì

không có sự thông cảm, mà là vì những lý do có lẽ là chính đáng của riêng
anh ta, và tốt nhất là cứ duy trì bạn bè thay vì thúc ép nhau quá thể. Mà hơn
nữa, cô giật mình khi nghe anh ta nói một cách nghiêm trọng biết bao,
Chúng tôi đang cố giữ cho nơi này khỏi lụn bại. Một lời thú nhận như vậy
tạm thời làm cô sao nhãng khỏi câu hỏi về sức khỏe của Lynn. Khi được
lan truyền đi, nó cũng làm chính chúng tôi sao nhãng.

Nhưng điều đầu tiên anh ta làm khi quay về bàn làm việc của mình là gọi

điện cho Genevieve.

“Vậy nếu như chuyện này quan trọng với họ đến thế,” anh ta nói, “nếu

như họ lo lắng đến thế, tại sao họ lại không đi vào mà nói chuyện với chị