Vừa thoát khỏi sự che chở của hắn, rét lạnh liền từ bốn phương tám
hướng tập kích lại đây, nhưng Hàn Vân Tịch vẫn cảm thấy mặt mình rất
nóng.
Nàng không nhìn hắn, cố gắng phớt lờ sự xấu hổ, nhàn nhạt nói, "Tới
nơi này làm gì?"
Long Phi Dạ nhìn thoáng qua sắc trời, nói, "Chờ thêm 15 phút."
Kỳ quái, gia hỏa này rốt cuộc mang nàng tới đây làm gì? Không phải
muốn giải độc sao?
Mười lăm phút nữa sẽ có người tới sao?
Hàn Vân Tịch không hỏi nhiều, đánh giá hoàn cảnh quanh mình, phát
hiện xung quanh là núi non trùng điệp, đều không phân biệt được nơi này
rốt cuộc là cái địa phương gì, mà trước mắt là một mảnh vực sâu, sương mù
sáng sớm còn chưa tản ra, nhìn không thấy đáy. Mặt trời đã bắt đầu ló dạng,
ánh sáng bình minh vàng rực rỡ, lấp lánh trong một khung cảnh tuyệt đẹp.
Hàn Vân Tịch đã thật lâu không xem mặt trời mọc, đang nhìn ngắm
đến xuất thần, ai biết trong đầu đột nhiên truyền đến thanh âm cảnh báo
"Đô đô đô đô đô".
Có độc?
Từ âm lượng cùng tiết tấu của thanh âm cảnh báo, các loại độc cũng
không giống nhau, đây là một loại độc cực mạnh!
Hàn Vân Tịch cảnh giác, quay đầu hướng Long Phi Dạ cũng đang xem
mặt trời mọc nhìn qua, "Gần đây có độc, rốt cuộc chuyện là như thế nào?"
Long Phi Dạ có chút kinh ngạc, "Ngươi làm sao biết được?"