VĨNH BIỆT MÙA HÈ - Trang 138

Hằng, vuốt ve những ngón tay thon của cô. Bàn tay ấy se sẽ run, rồi Hằng
rút tay lại, thở ra một hơi dài.

− Thôi, mình về đi.

Minh dừng xe ngay trước cổng nhà Hằng. Anh nhớ khi nãy đã thấy Hằng

thò tay vào bóp ống khóa cổng.

− Nhà không còn ai à ?

− Có một chị bếp, nhưng hôm nay em cho chị ấy về nhà rồi.

− Em bỏ nhà không ai giữ sao ?

− Em cần gì !

− Con nhỏ ngủ một mình không sợ sao ?

− Con nhỏ quen rồi.

− Thôi, anh về nhé.

Cùng với lời từ biệt là nỗi cô đơn ập đến. Khủng khiếp. Hằng bối rối:

− Vào chơi với em chút đi. Nhà còn nhiều thức ăn lắm, chị bếp đã làm

sẵn. Chắc anh đói rồi phải không ?

Minh ngần ngừ. Một mình với Hằng trong căn nhà không người này ?

Anh sợ mình không chịu nổi thử thách quá lớn ấy, nhưng trước ánh mắt nài
nỉ của Hằng, anh đành tắt máy, dắt xe qua cổng.