VÕ TRƯỜNG TOẢN - Trang 35

« Thi-tứ tinh-thần rạng vẻ yêu
Non sông y cũ, cảnh thay nhiều !
Trăm năm việc thế hồn như mộng,
Đâu bậc tài-hoa trên gác Chiêu ? »

Hoặc :

« Thùy năng thức đắc Chiêu-anh-các
Minh nguyệt thanh phong nhận đắc chân ! »

Nghĩa :

« Ai biết được Chiêu-anh-các ?
Trăng gió trong veo nhận được rành ».

Nhóm « Chiêu-anh-các » được hoan-nghênh như thế. Cho nên khi

Trịnh hoài Đức ngồi chức hiệp-tổng-trấn thành Gia-định, Trịnh rất chú ý về
việc sưu-tầm sách-vở của nhóm ấy để lại.

Ngoài việc có lòng sùng-mộ văn-học, có lẽ trong thâm-tâm Trịnh hoài

Đức mến Mạc thiên Tích vì cảnh « đồng hội đồng thuyền ». Mạc thiên Tích
là người Minh-hương, Trịnh cũng thế. Họ Mạc vẫn nuôi chí « phản Thanh
phục Minh », Trịnh nào có khác gì. Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương
cầu, nhất là đồng bệnh thì thương nhau, ấy là lẽ tự-nhiên.

Cố công tìm kiếm, Trịnh sưu-tập được bộ « Minh Bột di ngư » của

nhóm Chiêu-anh-các. Trịnh bèn đứng ra lo việc in tập ấy để lưu truyền, rồi
đề một bài tựa mới cho sách ấy, trong năm Minh-mạng thứ 2 (1821). Trịnh
lại có đôi câu đối để ở « Trung-hiếu-tử » là nơi thờ Mạc Cửu ở Hà-tiên :

« Tự gia phu phát hoàn trung hiếu,
Phù hải ba đào ngoại tử sinh ».

Bài tựa tập « Minh bột di ngư » thì như sau : « MINH BỘT DI NGƯ »

33

tựa của Trịnh hoài Đức (Bản dịch của Ngạc xuyên).

« Mạc đô-đốc, Tôn-quận-công, tên là Thiên Tứ

34

, hiệu Sĩ-lân, làm quan

tổng-trấn Hà-tiên.