VÕ TRƯỜNG TOẢN - Trang 37

« Mạc-công vốn thọ-bẩm một khối tinh-thành, phụ vào một tâm-hồn

nghệ-sĩ, khác nào một bức danh họa, trước khi được tô-điểm xinh-tươi, đã
chịu một màu trắng tinh làm nền họa : chớ lúc ấy há phải là thời buổi để
ngài nhả ngọc phun châu, dương mây, thổ khí, được tỏ điều đắc chí đâu.

« Chính vì ngài canh cánh nỗi cảm-hoài cố quốc, đô-thành mất tích,

biến thành khuông cảnh « thử ly »

35

. Ngài tư lương uất-ức : dằn lòng trung

phẫn hư vô, gửi dòng sóng bạc ; mòn mắt tử phần muôn dặm, trông đám
mây ngàn ; nên ngài mượn lối thi thơ để giãi bày tâm-sự, ta há nên bình-nghị
ngài về chỗ vui chơi, nhàn hạ như ai đâu.

« Tôi vào tuổi thành đồng

36

đã từng thấy :

« Hà-tiên thập cảnh toàn tập
Minh bột di ngư thi thảo
Hà-tiên vịnh vật thi tuyển
Châu-thị trinh liệt tặng ngôn
Thi truyện tặng Lưu tiết-phụ
Thi thảo cách ngôn vị tập ».

« Phàm sáu bộ sách đã xuất-bản lưu hành.

« Gần xa các sĩ-phu đọc từng bài, thưởng-thức và thán phục.

« Dầu ở tận cõi Nam-thùy, Hà-tiên cũng nhờ đó mà trở thành trời Châu,

đất Lỗ, nổi dậy tiếng-tăm.

« Từ Hà-tiên gặp cơn binh-hỏa, bản phiến sách xưa đều bị ngọn lửa

cay-nghiệt cháy thiêu, sách lưu hành cũng vì đó mà lần lần thất lạc.

« Đến lúc ra giúp nước, tôi (Trịnh hoài Đức) cố tìm các sách ấy mà

không được gặp. Thường trằn-trọc thâu đêm, trí mãi vẩn vơ lo nghĩ về việc
sưu-tầm sách mất.

« Tuy-nhiên, nhớ tới Mạc-công có phải chỉ vì một việc văn-chương

phong-nhã đó đâu.

« Toàn thể công-nghiệp lớn-lao của ngài, tài đức cao siêu chói-lọi của

ngài, từ xưa đến nay, công-luận thảy đều xưng-tụng, xét ra thật là chẳng ít.