VÔ TỰ THIÊN THƯ - Trang 427

các ngươi thêm vài giọt máu nữa.”

Thần hành phù chú một khi dán vào, Tiểu Khai nhất thời cảm thấy toàn

thân nhẹ nhàng, hai chân tràn ngập lực lượng, đi tới phía trước vài bước,
gió nhẹ theo bên người phất qua, thế đã bay ra ngoài hơn ba bốn thước xa.

Đây là lần đầu tiên thể nghiệm qua tư vị thế này, Tiểu Khai chỉ cảm thấy

sảng khoái, dưới chân không ngừng, chân đạp gió mà đi, không đến vài
phút thì đã vượt qua hai người phía trước.

Đại khái hơn mười phút, dựa theo tốc độ đi đường, ít nhất đã đi hơn

mười dặm đường, Hoàng Bội và Tư Mã Thính Tuyết cuối cùng dừng chân
lại, địa phương này cũng là một mảnh hoang vu dã ngoại, những cây cỏ dại
ngang hông, gió đêm thổi qua nhè nhẹ vang khẽ.

“ Kỳ quái, bọn họ muốn làm gì?” Tiểu Khai đang tò mò, chỉ thấy trong

tay Hoàng Bội xuất hiện một thanh trường kiếm màu trắng như tuyết, một
kiếm điểm vào hư không ngay trước mặt, chợt phát ra “ thương” một tiếng
va chạm vào sắt thép.

Sau một khắc, trước mắt trở nên sáng sủa, phảng phất như một tầng vải

vô hình bị giật ra, ở trước mặt mấy người trống rỗng xuất hiện một gian nhà
cỏ.

“ Sư tỷ quả nhiên công lực thâm hậu!” Tư Mã Thính Tuyết lập tức vỗ

mông ngựa, chỉ tiếc gương mặt Hoàng Bội lạnh như băng như sương, phảng
phất như không có nghe thấy.

Gian nhà cỏ thoạt nhìn đổ nát, tựa hồ như tùy lúc có thể sụp đổ xuống,

những sợi cỏ như rơi rải rác, nhìn thế nào cũng là một gian phòng cũ nát sắp
sập, nhưng Tiểu Khai rất rõ ràng, một địa phương kỳ quái như vậy, một
gian nhà kỳ quái như thế, khẳng định cũng có chuyện cổ quái rất lớn.