Mặc dù chật vật như thế, nhưng Tiểu Khai vốn bất chấp không để ý,
miệng lớn tiếng kêu lên: “ Không cần đâu, không cần đâu, cái gì cũng
không cần...ngươi lui ra đi.”
Hiểu Nguyệt có vẻ có chút đau đớn đáng thương, bộ dáng như sắp khóc,
nhưng thanh âm vẫn ôn nhu như nước: “ Vậy Hiểu Nguyệt cáo lui?”
“ A, tốt, tốt lắm.” Tiểu Khai dùng sức đẩy sô pha ra, đứng lên, vốn
không dám nhìn Hiểu Nguyệt nói lời nào, nghiêng đầu qua bên liên tục
khoát tay: “ Cô đi giúp tiểu Hân làm việc đi.”
“ Uy, tiểu tử, con tiểu hồ ly này cũng được đó.” Lão nhân trong Vô Tự
Thiên Thư đột nhiên nhảy ra: “ Ta đề nghị ngươi nhận nàng đi.”
“ Thu nàng làm cái gì?” Tiểu Khai kỳ lạ: “ Làm đồ đệ?”
“ Đừng giả bộ hồ đồ, đương nhiên là làm thiếp rồi.” Lão nhân thản nhiên
nói: “ Tiểu hồ ly này trời sanh mị cốt, hơn nữa căn cốt rất tốt, đối với người
tu chân mà nói, thật sự là đồ bổ vô cùng, ngươi bây giờ yếu quá, vừa lúc có
thể lợi dụng nguyên âm của cực phẩm hồ nữ này tu bổ một chút nguyên khí
của mình, theo ta phỏng chừng, tiểu hồ ly này tuyệt đối có thể giúp ngươi
vượt qua giai đoạn trúc cơ của người tu chân.”
Tiểu Khai không chút do dự lắc đầu: “ Không được.”
“ Ngươi thật khờ.” Lão nhân tiếp tục nói: “ Hai tiểu hồ ly này đã cam
tâm tình nguyện là người hầu của ngươi, đó là đã sớm muốn hiến thân cho
ngươi rồi, tộc trưởng Hồ tộc đưa các nàng tặng cho ngươi, vốn là có ý tứ
này, ngươi có vận khí tốt, lại có được hai cực phẩm nguyên âm như vậy, lại
không nắm chặt cơ hội ăn tươi.”
“ Ngươi quá coi thường ta.” Tiểu Khai nói: “ Ta không phải là người thi
ân cần người báo đáp.”