VUA HÀM NGHI - Trang 67

TRONG KHI VĨNH BIỆT

MỒNG 7 và mồng 8 tháng bẩy, đạo-ngự ở Quảng-trị.

Mong mỏi cái mệnh-lệnh quả-quyết của Tôn-thất-Thuyết, ai

nấy cùng ra vẻ lo buồn. Mới ba hôm trước, là ông Hoàng, là

bà Chúa, là Thượng-thư, là Tham-tri, bao nhiêu người đang

ngồi cao chót vót trên đài phú-quý, thốt thành ra kẻ vong-

mệnh, phiêu-bạt ở nơi xa lạ, không biết mai đây, rồi tính

mệnh sẽ còn mất thế nào.

Lấy thành Quảng-trị làm kinh-đô tạm ? Không ai dám

nghĩ như thế.

Vì thành này, cách kinh-thành Huế chỉ một ngày đường,

sớm muộn quân Pháp sẽ dõi mà đuổi theo.

Dùng thành Quảng-trị để chống với người Pháp lại càng

không nên. Thành nhỏ, quân ít, sớm chầy tất thành bị phá

mà tính mệnh của Nam-triều cũng không thể còn được.

Trong khi ấy thì Tôn-thất Thuyết cho quân-sĩ đi sửa sang

đường từ Quảng-trị qua Cam-Lộ lên Tân-Sở. Thuyết lấy thêm

lương-thực tích ở trong thành và hạ lệnh cho các tỉnh phía

Bắc mộ thêm quân để phòng quyết chiến với quân Pháp một

phen nữa.

Chiều mồng 8 tháng Bẩy, theo lệnh Từ-dụ Thái-hậu, các

quan văn, võ họp cả ở Hành-cung.

Thái-hậu ngỏ ý muốn trở về Huế và thừa nhận hiệp-ước

mồng 6 tháng Sáu năm 1884. Các đình-thần và nhất là

Hoàng-phái đều tán thành ý Thái-hậu. Nhưng Thuyết không