VUA HÀM NGHI - Trang 70

với nước mắt, người trong cuộc chịu những nỗi đau-đớn

không biết bao nhiêu lần, nhưng sự ly-biệt ở giữa những cái

sống vô hi-vọng vẫn làm cho người ta khổ tâm hơn hết.

Tôn-thất Thuyết, con người xưa nay đã làm cho kẻ khác

vội nước mắt một cách rất thản-nhiên, lần này cũng phải

động lòng. Các con trai Thuyết, trừ Tôn-thất-Đảm đã trưởng

thành, Thuyết cũng muốn cho trở về Kinh. Nhưng Tôn-thất-

Thiệp, lúc ấy mới 15 tuổi, quả quyết theo cha, thề cùng với

vua và cha cùng sống, chết.

Mặt trời đã lên cao, Thái-hậu gạt nước mắt, vội-vã lên

kiệu, các đình-thần và vương-tôn cũng lần lượt theo sau. Đi

dòng-dã trong hai ngày mới tới Huế. Thái-hậu liền về thẳng

Khiêm-lăng là lăng vua Tự-Đức.

Vua Hàm-Nghi và Tôn-thất-Thuyết, hôm sau cũng rời

Quảng-trị, do đường Cam-Lộ lên Tân-sở. Quân sĩ lúc ấy chỉ

còn 500 người, vào đóng trong thành. Còn vua Hàm-Nghi thì

ngự tạm tại một nhà giầu là Xã-Điểm ở Bảng-sơn (ngoài

thành). Trong mấy hôm ở Tân-sở, vua đi võng vào thành có

một lần để hội-kiến với các triều-thần.

Nhà vua thường buồn rầu, một lần có yêu-cầu Thuyết

đưa về Huế. Thuyết nghiêm sắc mặt, nói : « Nếu nhà-vua

muốn về Huế thì xin để đầu lại đây đã ».

Từ đấy vua Hàm-Nghi không bao giờ dám nhắc-nhỏm đến

việc về nữa và đành gửi tính-mạng mình cho Tôn-thất

Thuyết.