VUA HÀM NGHI - Trang 72

địa-vị nguyên-thủ của triều-đình Huế.

Nhiều người khác cho là Tường mình già sức yếu, biết

mình không chống nổi với sự gian-lao nên quay lại nhờ giáo

sĩ Caspar che chở để cầu sống yên-ổn.

Không ai hiểu trong chí Tường nghĩ thế nào, nhưng xưa

nay ai cũng biết rằng Tường là người quỉ-quyệt, tính khí rất

thâm-trầm, trái hẳn với Tôn-thất Thuyết vừa nóng, vừa

thẳng.

Trong khi ăn cơm, cố Caspar hỏi, Tường đáp rằng vua

vừa đi khỏi Kim-long. Cố Caspar bảo Tường nên khuyên vua

và Tôn-thất Thuyết trở về Hoàng-thành. Tường lẳng-lặng

nghe lời cố Caspar, không đáp gì hết, bề ngoài rất bình-tĩnh.

Ăn xong, Tường cáo-từ, một mình lủi-thủi đi về phía

trường thi.

Ngự-đạo cũng vừa tới nơi này. Tường đón kiệu Từ-Dụ

Thái-hậu, tâu Ngự-giá trở về Hoành-thành. Nhưng Tường vừa

nói dứt lời thì Hộ-giá đại-thần là Hữu-quân Hồ-Hiển đứng bên

kiệu đã rút gươm ra chỉ vào mặt Tường nói : « Ông là Phụ-

chánh ; nước nhà đến nông nỗi này, ông phải theo đi hộ-giá

mới phải. Cớ sao ông lại khuyên Ngự-đạo quay về mà làm tội

mọi người. Nếu ông nói nữa, tôi chém ».

Tường phải lánh ra bên đường, rồi lại lủi thủi quay về

Kim-long.

Muốn phô tả tâm-sự mình trong lúc khó khăn này, Tường

có làm một thiên Đường-luật nay vẫn còn 4 câu truyền-

tụng :