VUA HÀM NGHI - Trang 71

ĐƯỜNG ĐI CÔN ĐẢO

SÁNG 23 tháng Năm, khi đội quân của vua Hàm-Nghi rời

bỏ Hoàng-thành đến làng La-chữ thì người ta thấy mất một

người.

Một người mà mới vài hôm trước ba chữ tên làm rung-

động thành Huế, một người đã ngồi tới địa-vị cao nhất của

triều-đình ; người, trong mấy năm sau cùng này đã giữ cả

vận-mệnh của nước Việt-Nam. Người ấy là Văn-minh điện

Đại-học-sĩ kiêm Phụ-chánh đại-thần Nguyễn-văn-Tường.

Khi đạo-ngự đến Kim-long (cách thành hơn một cây số),

Tường nhân lúc mọi người ồ-ạt trốn chạy, thừa cơ lẩn vào

sau một bụi cây rồi đi thẳng đến nhà riêng của giáo-sĩ

Caspar, người mà Tường quen biết đã lâu, nhờ ở sự giao-

thiệp với người Pháp.

Lúc Tường mới vào, cố Caspar không nhận ra ai hết. Vì

khăn áo xốc-xếch, mặt mũi nhăn-nheo. Một đêm trường trải

bao cuộc gian nguy, rồi lại ngồi nửa ngày lo lắng làm cho

Tường mất hẳn vẻ bệ-vệ của một vị đại-thần.

Tường mỏi mệt quá, sau khi chào giáo-sĩ, ngồi phịch ngay

xuống ghế và yêu-cầu giáo-sĩ cho ăn.

Lúc ấy đã mười giờ sáng.

Tại sao Tường không theo vua lên La-chữ ?

Có người ngờ rằng nhân khi vua Hàm-Nghi và Tôn-thất

Thuyết đã ra khỏi kinh-thành, Tường quay về định điều đình

với người Pháp để gây thế-lực cho riêng mình, hoặc chiếm lấy