VÙNG BIỂN LẶNG - Trang 64

- Mẹ tao đau hở Cúc Nhật ?
- Ừ, tao thấy mẹ mi nói không ra tiếng.
Em òa khóc ôm lấy thím Minh:
- Cháu thương mẹ cháu quá thím ơi.
Cúc Nhật kéo tay em:
- Mai về với tao nghe Thúy Vy...
Em ghi địa chỉ chú Minh đưa cho Cúc Nhật:
- Chiều mi ghé chơi rồi tao sẽ trả lời.
Em để mặc cho nước mắt tuôn tràn trên đường về nhà. Chú Minh đón em ở
cửa:
- Mẹ cháu nhắn tin cho cháu một lần nữa đây.
Em đón lấy tờ báo, hàng chữ nhòa nhạt trước mắt em:
"Hoàng Thị Thúy Vy, ở đâu về gấp. Mẹ sẵn sàng từ bỏ tất cả để được ôm
con trong vòng tay. Hãy về với mẹ. Bà Quả phụ Hoàng Đình Bảo
"
Em lảo đảo ngồi xuống ghế. Thím Minh vịn vai em:
- Cháu nghĩ sao ?
Em gục đầu vào ngực thím:
- Ngày mai cháu sẽ về với mẹ cháu, thím ơi, tội nghiệp mẹ cháu quá.
Chú Minh cười nói với vợ:
- Con bé thiệt là nông nổi.
Rồi chú vỗ đầu em:
- Chiều nay chú sẽ mua vé xe cho cháu, sáng mai ra sớm với chú.
Em nhìn chú Minh:
- Chú đưa cháu ra hả ?
- Ừ, để tạ lỗi với mẹ cháu luôn. Cũng vì chú giấu biệt cháu mà mẹ cháu
phải khổ sở.
Em víu lấy tay chú Minh:
- Ngày mai có xe nhà của con bạn cháu ra Huế, mình đi luôn. Chú khỏi cần
mua vé.
Chú Minh nhíu mày:
- Xe của ai rứa ?
- Cúc Nhật, bạn thân nhất của cháu. Chú có biết Cúc Nhật không ?