VƯỢN CÁO - Trang 55

cơ thể từng người sẽ tạo hương thơm khác biệt. Ít nhất, Glass cũng nghe
nói thế. Ông mất tập trung lạ thường, người ở đây mà đầu óc tận đâu đâu.
Chắc có lẽ đó là hậu quả sau khi ông vắt kiệt lượng adrenaline trong người
ở lần giáp mặt đầy căng thẳng với đại úy Ambrose.

- Cái gì vậy em?

- Thiệp mời cho thứ ba?

- Thứ ba sao?

- Tiệc của Antonini.

- À phải, tay họa sĩ.

Louise nhại giọng thờ ơ của chồng:

- Ừ, tay họa sĩ.

- Anh thấy hắn phải lòng em rồi đấy.

Louise chỉ ngẩng đầu, nhưng không quay lại:

- Thật à?

- Còn hơn thế ấy chứ. Thấy em, hắn cứ đần mặt ra.

- Đừng ăn nói thô thiển thế.

- Anh là vậy. Khó thay đổi lắm.

Glass thầm khen nét chữ của vợ: tự tin, nhanh nhẹn, rắn rỏi. Riêng ông đã
không dùng bút máy từ hồi học tiểu học.

Cô ấy quên hay sao mà không thấy hỏi về đại úy Ambrose nhỉ?