XIN ĐỪNG ỐM - Trang 67

Tôi thoáng rùng mình.

— Chị cũng biết bà đã làm gì à?

— Thế em nghĩ chị ở đây làm gì? Cả nhà cho rằng có lẽ em đã gặp rắc

rối. – Chị Meg vuốt mái tóc rối bù rồi buộc chặt lại bằng cái buộc tóc. – Bố
đã chẳng nhắc em không được ốm ở nhà bà là gì.

— Đấy không phải lỗi của em. – Tôi phản đối. – Em chỉ hơi đau cổ

họng một chút, thế là bà biến thành một con người điên khùng.

Chị Meg gật đầu.

— Bà đã từng là y tá. Hồi còn trong quân đội. Nhưng có điều gì đó đã

xảy ra.

— Điều gì?

— Bố không nói rõ. Nhưng điều đó quá nghiêm trọng.

Tôi nuốt nước bọt.

— Điều đó có nghĩa là gì?

— Có nghĩa là chị phải đưa em ra khỏi đây. Và phải thật nhanh.

— Chị ư? Thế còn bố mẹ? Bố mẹ đâu rồi? – Tôi nhướn lên nhìn qua

vai chị về phía lỗ hổng bức tường.

Chị Meg nhíu mày.

— Chị cũng không chắc. Chị nhớ là đã gọi tắc xi chở chị tới đây.

Nhưng chị không nhớ là bố mẹ định làm gì.

— Em đã cố gọi cho bố mẹ, nhưng nhân viên lễ tân nói họ chưa từng

đặt phòng ở đó. Hay bố mẹ đã đổi khách sạn?

— Chị không biết. – Chị Meg cắn môi. Nói rồi chị lúc lắc đầu nôn

nóng. – Cái gì xảy ra với chị thế này nhỉ? Như thể có một đám sương mù
bao phủ đầu óc chị.

Tôi thì không thế.

— Đấy là tại căn nhà này đấy. Nó đã làm chị hóa rối trí, mụ mẫm.