XIN HÃY ÔM EM - Trang 2925

"Cảm ơn ông Lê!" Hoắc Trường Uyên rướn môi cười.

Tuy rằng có thể chủ yếu là khen Lâm Uyển Bạch nhưng sắc mặt anh

vẫn không giấu được vài phần đắc ý.

Nhưng ông Lê lại xua tay, hơn nữa còn nhướng mày bỗng dưng nói một

câu: "Không cần cảm ơn tôi! Tôi thật lòng thích cô bé này, còn muốn để cô
ấy làm cháu dâu của tôi nữa!"

"Phì..."

Đang uống nốt ngụm canh cuối cùng, Lâm Uyển Bạch phun thẳng ra

ngoài.

Ý thức được mình hơi thất thốt, cô vội hoảng loạn lau sạch rồi dở khóc

dở cười nói: "Ông Lê, ông đừng đùa nữa!"

"Ha ha..." Ông Lê cười phá lên, vỗ đùi đen đét.

Lâm Uyển Bạch chú ý thấy, mặt Hoắc Trường Uyên đã đen sì lại.

Cô đặt bát canh sang bên cạnh, chủ động xoa dịu bầu không khí: "Ông

Lê, ông và anh Lê định ở đây mấy hôm ạ?"

"Chuyện này chưa quyết định! Ngoài việc hợp tác với Hoắc Thị ra, còn

ở lại đây thêm một khoảng thời gian!"

"À, vậy ạ..."

Ông Lê cầm cây gậy bên cạnh, đứng lên và nói: "Hôm nay cũng không

còn sớm nữa, vừa xuống máy bay, tôi cũng muốn về khách sạn nghỉ ngơi
đã. Cô nhóc, cô cố gắng tĩnh dưỡng, hôm khác có thời gian tôi lại đến
thăm!"

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.