XƠ CARRIE - Trang 154

- Anh không biết, - ông đáp.

Ông nhìn trán cô ẩm ướt vì đi bộ nhanh. Rồi ông rút chiếc khăn mùi

soa bằng lụa mềm mại, thơm phức, chấm chấm trên mặt cô.

- Giờ thì ổn rồi, - ông nói trìu mến.

Được ở bên nhau gần gũi, nhìn vào mắt nhau, họ rất hạnh phúc. Cuối

cùng, khi cơn thỏa nguyện dài đã dịu, ông nói:

- Bao giờ Charlie lại đi vắng?

- Em không biễt, - cô trả lời. - Anh ấy bảo hiện giờ có một số việc phải

làm cho ngôi nhà.

Hurstwood nghiêm trang hơn và rơi vào trầm ngâm. Lát sau, ông

ngước nhìn và nói:

- Em hãy ra đi và bỏ anh ta.

Ông quay nhìn những cậu trai trên thuyền, như thể lời yêu cầu ít ý

nghĩa.

- Chúng ta sẽ đi đâu? - Cô hỏi cũng với cung cách ấy, vừa cuộn tròn

đôi găng vừa nhìn vào cái cây gần đó.

- Vậy em muốn đi đâu? - Ông hỏi.

Trong giọng ông có một cái gì đó khiến cô cảm thấy dường như phải

nhớ lại cảm nghĩ chống lại các ngôi nhà ở địa phương.

- Chúng ta không thể ở lại Chicago, - cô đáp.

Ông không ngờ cô nghĩ thế, khi gợi ý chuyển nhà.

- Sao lại không? - Ông hỏi mềm mòng.

- Ồ, vì, - cô nói, - em không muốn thế.

Ông lắng nghe và lờ mờ cảm nhận được ý nghĩa của câu đó. Nghe như

có vẻ không nghiêm túc. Câu hỏi cũng không đòi trả lời ngay lập tức.

- Anh sẽ phải từ bỏ cương vị của minh, - ông nói.