XƠ CARRIE - Trang 207

- Ông ấy ở trong thành phố này. Sao cô lại hỏi ông ta?

- Không có gì ạ, chỉ vì từ ngày anh về, ông ấy không đến đây nữa.

- Sao cô biết ông ấy?

- Tháng vừa qua, tôi chẳng báo tên ông ấy hàng chục lần sao?

- Đâu có, - anh chàng chào hàng nói, hời hợt, - từ khi chúng tôi ở đây,

ông ấy chỉ ghé chơi khoảng dăm, sáu lần.

- Thế ạ? - Cô gái nói và cười mỉm. - Đấy là những lần anh biết thôi.

Drouet nhận ra mức độ nghiêm trọng hơn. Anh vẫn chưa biết chắc cô

ta đùa hay không.

- Cô đùa, - anh ta nói, - sao cô lại cười kiểu ấy?

- Ồ, không có gì đâu ạ.

- Gần đây cô có gặp ông ấy không?

- Không ạ, kể từ khi anh trở về, - cô ta cười to.

- Còn trước đó?

- Chắc chắn là có ạ.

- Bao nhiêu lần?

- Gần như hàng ngày.

Cô ta là người ngồi lê đôi mách tinh quái, và sắc sảo xem tác động của

những lời ấy ra sao.

- Ông ấy đến gặp ai? - Drouet hỏi, hoài nghi.

- Chị Drouet.

Câu trả lời này khiến Drouet đâm ngớ ngẩn, rồi cố tự bào chữa mình

không thể bị lừa.

- Ờ, - anh nói, - thế thì sao?

- Không sao ạ, - cô gái nói, nghiêng đầu về một bên, đỏm dáng.