XƠ CARRIE - Trang 209

- Tôi không điên, - Drouet trả lời.

- Tôi thì nghĩ là có, - cô ta nói và nhoẻn cười.

- Thôi cái trò ngớ ngẩn của cô đi, - anh ta nói, quá tự nhiên. - Cô

nghiêm túc chứ?

- Nhất định rồi, - cô ta trả lời. Rồi, với thái độ của người không định

gây rắc rối. - Ông ấy đến nhiều lần. Tôi cứ tưởng anh biết.

Ý đồ lừa gạt đã rõ ràng với Drouet. Anh ta không cố giả vờ thờ ơ nữa.

- Ông ta có ở lại đêm không? - Anh hỏi.

- Thỉnh thoảng. Có khi họ ra ngoài.

- Vào buổi tối?

- Vâng. Thế nhưng anh đừng nổi điên lên đấy.

- Không đâu, - anh nói. - Có ai nhìn thấy ông ấy không?

- Tất nhiên là có, - cô gái nói, như thể, rốt cuộc, chuyện này chẳng có

gì đặc biệt.

- Chuyện này xảy ra bao lâu rồi?

- Ngay trước khi anh đến.

Người chào hàng mím môi căng thẳng.

- Cô đừng nói gì hết, nhé? - Anh đề nghị và nhẹ nhàng bóp cánh tay cô

gái.

- Chắc chắn là không rồi, - cô ta đáp. - Tôi chẳng bận tâm làm gì.

- Tốt lắm, - Drouet nói rồi đi, lần này suy ngẫm một cách nghiêm túc,

song vẫn không ý thức được rằng anh đã gây cho cô hầu phòng ấn tượng
sâu sắc nhất.

“Mình sẽ gặp cô ấy về việc này,” - anh tự nhủ, mãnh liệt, cảm thấy

mình đã sai lầm nghiêm trọng. - “Mình sẽ khám phá ra. Trời ạ, xem liệu cô
ta có dám thế hay không”.