XƠ CARRIE - Trang 478

cho mùa sau. Toàn bộ thành phố lặng lẽ và đêm đêm, cô còn việc để làm.
Vì thế có cảm giác ít việc để làm.

- Không hiểu sao, - một hôm, ngồi trên bậu cửa sổ nhìn xuống

Broadway, cô nói với Lola, - mình thấy lẻ loi quá, còn cậu?

- Không, - Lola nói, - mình không hay bị thế. Cậu không chịu đi đâu

cả. Đấy mới là vấn đề của cậu.

- Mình thì có thể đi đâu được?

- Kìa, thiếu gì chỗ, - Lola đáp, cô đang nghĩ đến những cuộc đấu trên

ngựa vui vẻ của cô với những anh chàng hớn hở. - Cậu không chịu đi với
bất kỳ ai.

- Mình không muốn đi với những người gửi thư cho mình. Mình thừa

biết họ là loại gì rồi.

- Cậu không nên thui thủi một mình, - Lola nói và nghĩ đến thành công

của Carrie. - Có cả đống người sẵn sàng quỳ rạp bên giày của cậu kia mà.

Carrie lại nhìn ra ngoài, ngắm đám đông qua lại.

- Mình chẳng biết nữa, - cô nói.

Vô tình, đôi bàn tay nhàn rỗi của cô bắt đầu mệt mỏi.