YÊU EM HƠN CẢ SINH MỆNH - Trang 110

“Anh….đồ vô liêm sỉ.” nàng đưa tay định đánh hắn nhưng Ngô Vũ

Thần lại chụp được , vẻ mặt vô cùng xấu xa “Tôi hỏi lại một lần nữa , có
ngủ hay không ?”

Ngẫm nghĩ một hồi , Du Huân Huân đành gật đầu “Có.” , nếu không

ngủ chắc nàng sẽ bị hắn làm thịt mất thôi , hắn ta vốn đâu phải người bình
thường…

Ngô Vũ Thần mỉm cười , kéo nàng vào lòng , vòng tay chắc khỏe ôm

trọn lấy cơ thể mảnh mai của nàng. Du Huân Huân cau có nói “Anh muốn
tôi nghẹt thở chết sao ?”

Hắn cười tà , hôn nhẹ lên trán nàng “Không chết được đâu.”

Du Huân Huân bực bội nằm trong lòng người đàn ông kia , nàng

không thể ngủ được nếu như hắn cứ ôm chặt như vậy , nàng nói “này , anh
ngủ chưa ?”

“Chuyện gì ?” -Thanh âm trầm thấp vang lên.

“Tại sao anh lại đồng ý cuộc hôn nhân này ?”

Hắn hơi ngạc nhiên với câu hỏi của nàng , cặp mắt vẫn nhắm lại , từ

tốn trả lời “Vì ông tôi. Vậy còn em ?”

“Tôi sao ?” – Nàng khựng lại , nàng có nên nói thật chohắn biết chỉ vì

bị người yêu phản bội nên nàng mới đồng ý cưới hắn ? Du Huân Huân
ngập ngừng , dù sao hắn cũg đã từng nói yêu nàng , dù là thật hay giả cũng
đã nói ra. Nàng thật sự không biết nên trả lời thế nào.

“Có phải vì tên nhóc họ Kỷ ?” Đột nhiên hắn cất tiếng , câu nói khiến

nàng giật mình , hắn đã biết ? Du Huân Huân cười trừ “Làm…làm gì có.”

“Du Huân Huân , em không thể gạt được tôi đâu.”