YÊU EM HƠN CẢ SINH MỆNH - Trang 170

Huân Huân bước xuống giường đi vào phòng tắm , một lúc sau mới bước
ra. Nàng ngồi trên giường lay người Ngô Vũ Thần “Ông xã…..Mau dậy đi ,
hôm nay em phải đi thi đó.”

Ngô Vũ Thần khẽ nhíu mày , giọng nói khàn khàn “Vẫn còn sớm ,

ngoan , để anh ngủ.”

“Không được , hôm nay anh phải đưa em đến trường mà.” Nàng hất

tấm chăn ấm áp trên người hắn ra , phụng phịu nói.

“Bà xã , em im lặng chút đi.”

“Vũ Thần , anh mau…..Oái…..” – Chưa nói hết câu , cánh tay to khỏe

đã vươn ra kéo nàng ngã xuống giường , Ngô Vũ Thần trở người , choàng
qua người nàng , điểm nhẹ lên trán nàng một nụ hôn “Chào buổi sáng , bà
xã.”

Du Huân Huân nhíu mày bất mãn “Anh đã chịu dậy rồi sao ?”

“Anh dậy lâu rồi.”

“Cái gì ?”

Hắn cười tươi , vẻ mặt ngạo nghễ vô cùng “Mỗi ngày anh đều dậy rất

sớm , để có thể ngắm khuôn mặt em lúc ngủ.”

Du Huân Huân đỏ mặt ,hờn trách hắn “Anh cố tình chọc em.”

“Sao hả ? En bất mãn sao ?”

“Anh mau tránh ra.” – Du Huân Huân nhìn ánh mắt tà mị của hắn , đột

nhiên trở nên luống cuống , nàng đỏ mặt đẩy hắn ra , chạy khỏi phong. Ngô
Vũ Thần nhìn dang vẻ của nàng , hứng trêu chọc lại nổi lên “Dễ thương
thật.” Rồi đưa tay lấy quần áo bước vào phòng tắm , hắn đang nghĩ hôm
nay nàng sẽ thi xong , vậy thì hắn sẽ làm gì nàng đây….