YÊU EM HƠN CẢ SINH MỆNH - Trang 254

Những lời nói trước kia chợt hiện lên trong đầu Ngô Vũ Thần , hắn

nhớ lúc đó , nàng rất vui , khóe miệng hắn giương lên , tạo một vòng cung
rõ rệt “Đợi người giúp việc dọn dẹp sạch sẽ , anh sẽ giúp em làm bữa tối !”

Du Huân Huân tròn mắt nhìn , thấy nàng cứ ngẩn ngơ như thế liền kéo

ra ngoài , ra lệnh cho đám người kia vào dọn dẹp , còn lão quản gia thì đi
lấy hộp cứu thương….

Nàng ngồi kế bên hắn , người đàn ông này đang ân cần cẩn thận bôi

thuốc cho nàng.

“Ư….” – Du Huân Huân giật nảy người , tay nàng rất rát , nhìn xem ,

bàn tay nàng mười ngón thì đã băng hết 8 ngón rồi….

Thấy nàng giật mình , hắn ngước mắt nhìn “Đau sao ?”

“Vâng !”

“Phù…..phù….đã đỡ hơn chưa ??” – Ngô Vũ Thần cúi thấp người

xuống , đôi môi mỏng khiêu gợi thổi phù phù vào vết thương trên ngón tay
nàng . Thấy hành động đó , Du Huân Huân bật cười , nàng đâu phải con nít.

Ngô Vũ Thần mỉm cười , sau khi dán băng cá nhân xong , hắn đưa mắt

nhìn bàn tay xinh đẹp , hôn nhẹ lên tay nàng “Cảm ơn em , bà xã !”…
Ngưng lại một chút , hắn lại nói tiếp “Đã vì anh mà học nấu ăn !”

Khuôn mặt trắng nộn chợt chuyển sang màu đỏ , đôi mắt màu đen híp

lại , nàng nhoẻn miệng cười “Không có chi , ông xã !”

Ngô Vũ Thần mỉm cười , hôn lên đôi môi đỏ tươi , bàn tay to rộng giữ

chặt tấm lưng mảnh mai , uyển chuyển , triền miên không dứt….

– –