YÊU EM HƠN CẢ SINH MỆNH - Trang 339

“Trời lạnh như vậy , em ra đây làm gì ?”

“Chờ anh về.”

“Sau này không cần chờ , chẳng phải em không chịu lạnh được sao ?

Sẽ bị cảm đấy.” – Hắn nắm tay nàng bước vào nhà , ngồi xuống ghế sofa
êm ái. “Tay em lạnh cóng rồi này.”

“Không sao đâu.”

Ngô Vũ Thần cầm tay nàng áp vào mặt , cưng chiều nói “Phải biết giữ

ấm cơ thể.”

“Vâng.” Nàng cười tươi trả lời “Phải rồi , em có nấu canh , để em lấy

cho anh.”

“Cẩn thận.”

Một lúc sau Du Huân Huân đem chén canh nóng thơm ngon đặt trước

mặt hắn , vui vẻ cất tiếng “Anh ăn đi.”

“Ừ.” – Ngô Vũ Thần gật đầu , đưa tay vuốt tóc nàng “Sau này cứ nói

đầu bếp làm là được , em đang mang thai , không cần phải xuống bếp.”

“Việc nhỏ như vậy em tự làm được.”

Ngô Vũ Thần mỉm cười , nhéo nhẹ cái mũi nhỏ xinh “Việc nhỏ ? Em

vừa biết nấu đã xem là việc nhỏ sao ?”

“Hihi….” Nàng đưa tay xoa xoa mũi , híp mắt cười.

Ngô Vũ Thần nhìn nàng cười vui vẻ , trong lòng cũng rất thoải mái.

“Ông xã , năm nay anh đón giao thừa với em.”

“Ừ , anh có dặn đầu bếp chuẩn bị rất nhiều món cho em tẩm bổ.”