ZAZIE TRONG TÀU ĐIỆN NGẦM - Trang 92

— Bà có để yên cho con bé không nào! - Gabriel nói và ngồi xuống một

cái ghế băng.

— Còn ông, tôi lại thấy ông có vẻ là một nhà giáo dục lạ kỳ! - Bà kia nói.
— Giáo dục cái đít tôi! - Đấy là lời bình luận của Zazie.
— Bằng chứng đấy, ông cứ nghe con bé nói (động tác) mà xem, thật là

thô tục - Bà nọ nói và biểu lộ tất cả những dấu hiệu của một nỗi tởm lợm
cực độ.

— Cứ lo cho cặp mông của bà đi đã! - Gabriel nói - Tôi có quan điểm

riêng của tôi về giáo dục.

— Quan điểm nào? - Bà kia vừa hỏi vừa đặt mông của bà xuống cái ghế

băng cạnh Gabriel.

— Trước tiên, cái thứ nhất, sự thông cảm.
Zazie ngồi xuống phía bên kia, cạnh Gabriel, nó lại véo anh, nhưng nhẹ

thôi.

— Thế còn câu hỏi của cháu? - Cô bé yểu điệu hỏi anh - Người ta không

trả lời sao?

— Chả lẽ tôi lại quẳng nó xuống sông Seine! - Gabriel thì thào và xoa đùi.
— Phải thông cảm chứ… - Bà trưởng giả kia nói với nụ cười quyến rũ

nhất của mình.

Zazie nghiêng người sang nói với bà ta:
— Bà có thôi cái kiểu mời mọc với cậu tôi đi không đấy? Bà có biết là

cậu ấy có vợ rồi không?

— Cô ạ, những câu bóng gió của cô không phải là thứ dành để chụp mũ

này nọ cho một người phụ nữ góa bụa đâu.

— Giá mà tôi biến đi được - Gabriel thì thào.
— Cậu phải trả lời trước đã - Zazie bảo.
Gabriel nhìn lên màu xanh của bầu trời và làm điệu bộ không có gì thờ ơ

bằng.

— Anh ấy có vẻ không muốn đâu - Bà góa kia nhận xét một cách khách

quan.

— Sẽ phải trả lời thôi.