ÁI SANH NHẬT KÝ - Trang 184

Đến lúc sắp tan tầm, Hà Na đi vào văn phòng Diệp Tòng Y, nhìn quanh

bó hoa hồng kia, tấm tắc nói: “Chín mươi chín bông hồng nha, đưa bó hoa
này đến chắc những đồng nghiệp nam thầm mến chị đau lòng dữ lắm! Chị
sao lại thờ ơ để qua một bên chứ.”

Diệp Tòng Y nhìn máy tính, cũng không ngẩng đầu lên: “Nếu em thích,

em cứ lấy bỏ vào phòng làm việc của mình.”

- Ai, em cũng không cần chị bố thí. – Hà Na cười cầm lấy tấm thiệp,

thần sắc lập tức trở nên kinh ngạc: “Trở về phòng? Tha thứ? Cặp vợ chồng
son làm sao vậy? Giận dỗi?”

Diệp Tòng Y không lên tiếng, Hà Nà nói: “Cho dù giận dỗi, người ta

cũng đã có thành ý xin lỗi như vậy, chị cũng cho qua đi chứ?” Nàng đi đến
bên cạnh Diệp Tòng Y, dựa bên bàn làm việc, bỗng dưng vỗ vỗ đầu: “Đúng
rồi, Vân Tuấn thực sự sơ ý, chị thích hoa bách hợp á.”

Diệp Tòng Y nghe xong câu này, cuối cùng thản nhiên tiếp lời: “Là hoa

thì chị đều thích, không có mấy nữ nhân không thích hoa.”

Hà Na nói: “Vậy sao chị còn vẻ mặt khó chịu? Xảy ra chuyện gì?”

Diệp Tòng Y chọn trả lời vấn đề thứ nhất: “Người tặng hoa không đúng,

tất nhiên không vui vẻ nổi.”

Hà Na mở lớn miệng: “Anh ta là chồng chị, anh ta không phải đúng

người? Chị chuẩn bị tách riêng ra?”

- Không ai đúng cả. – Diệp Tòng Y chậm rãi dựa vào ghế, vẻ mặt tràn

ngập mệt mỏi: “Gần đây chị thấy anh ta rất phiền, cái loại phiền chán dâng
lên trong lòng không sao ức chế được...”

Hà Na hoảng sợ: “Không nghiêm trọng vậy chứ?”