ANH BIẾT GIÓ TỪ ĐÂU TỚI - TẬP 1 - Trang 152

rộng, không thể nắm tay nhau tìm mà phải chia ra. Em tìm một lát,
quay lại không thấy bạn ấy đâu nữa”.

Trình Ca nghe xong nói: “Bọn em tìm điện thoại không đúng

cách”.

An An hỏi: “Có gì không đúng cách?”

Trình Ca nói: “Hôm qua tuyết lớn như vậy, điện thoại bị tuyết

vùi rồi. Bọn em phải lái máy xúc với xe hút bụi đi tìm”.

An An: “…”.

Trình Ca cười lạnh một tiếng: “Nó là đi tìm cái chết, em cũng

không có não”.

An An đỏ mặt tía tai, suy nghĩ một lát lại khẩn cầu: “Chị em mình

cùng đi tìm được không?”

Trình Ca lạnh nhạt liếc An An một cái, không trả lời cũng không

đứng dậy.

An An nhìn ra ý cô là “NO”.

An An nói: “Bạn ấy chỉ độc mồm độc miệng chứ không có ác ý.

Những gì hôm qua bạn ấy nói chị đừng để trong lòng”.

Trình Ca cảm thấy nực cười: “Chị không dễ để thứ gì trong lòng

đâu”.

An An nói: “Chị đã không trách bạn ấy nữa thì giúp bạn ấy đi,

em xin chị đấy”.

Trình Ca nói: “Bành Dã dặn chị không được đi lung tung”. An An

hỏi: “Bành Dã là ai?”