ANH BIẾT GIÓ TỪ ĐÂU TỚI - TẬP 1 - Trang 253

Trình Ca nhìn con gà một lát, nói: “Thạch Đầu bảo tôi tới hỏi anh

lấy thêm mấy phòng”.

Bành Dã nói: “Không cần thêm”. Trình Ca ngẩng đầu nhìn anh.

Bành Dã nói: “Tứ Ca ngủ ngáy, Thập Lục cũng ngáy, hai người họ

ngủ một phòng”.

Trình Ca ờ một tiếng quay đi, miệng còn nói một câu: “Anh với A

Hòe một phòng”.

Bành Dã hỏi: “Cô nói cái gì?”

Bước chân Trình Ca dừng lại, nhìn anh bằng đuôi mắt: “Tôi nói

anh và A Hòe một phòng”.

Bành Dã yên lặng nhìn mặt cô một hồi lâu, khẽ cười một cái, nói:

“Cô cũng biết điều đấy”.

Trình Ca không nói nữa, xoay người bỏ đi. Bành Dã gọi cô: “Trình

Ca”.

Trình Ca dừng lại: “Gì thế?”

Bành Dã hỏi: “Cô có thể không ngang bướng được một lát không?

Chỉ một lát thôi?”

Trình Ca lạnh lùng lườm anh một cái, xoay người định đi. Bành Dã

nói: “Lát nữa để A Hòe và cô ở một phòng”.

Trình Ca nói: “Tôi ngủ đạp người”.

Bành Dã hỏi: “Cô còn có tật xấu này nữa à?” Trình Ca nói: “Tôi có

rất nhiều tật xấu”.

Bành Dã cười thành tiếng: “Câu này là nói thật”. Trình Ca: “…”.