phòng với cháu, hôm nay vừa lúc đi cùng hắn cho nên hắn mới có thể có ý
tốt đưa cháu trở về! Chúng cháu trong lúc đó căn bản là không có gì! Hơn
nữa…… Người như bác sĩ Niếp là chuyên gia y học rất có tiền đồ, như thế
nào lại nhìn trúng cháu, một hộ lý nho nhỏ?”
“Đứa ngốc này!” Bà Trần không muốn nghe cô hạ thấp bản thân như
vậy, mặt không cho là đúng vỗ tay cô nói: “Cháu nha, không biết mình có
bao nhiêu điểm tốt, ai may mắn cưới được cháu hẳn là phúc khí mười tám
đời nhà hắn…… Đừng suy nghĩ vớ vẩn, trên đời này không có người nào
xem thường cháu! Con nghe bà nói đi, phải nắm thật chắc vào!”
Na Na tạm biệt bà Trần đi xuống lầu, Niếp Duy Bình cùng tiểu Viễn một
trước một sau ngồi ở trong xe, không khí có chút bất thường.
Na Viễn nhìn cô nhỏ ánh mắt đột nhiên sáng lên, miệng chuẩn bị cáo
trạng, lại thấy ánh mắt lạnh như băng giấu sau cặp mắt kính của ông chú
xấu đảo qua, liền ủy khuất co rúm trở về.
Na Na bồi tiểu Viễn ngồi ở đằng sau, sờ sờ mái tóc mềm mại của bé, ôn
thanh hỏi: “Cổ họng còn đau không? Muốn hay không uống nước?”
Na Viễn như con thú nhỏi tiến vào vòng ôm ấm áp của cô nhỏ, thân thể
nho nhỏ mập mạp tìm kiếm an ủi, ủy khuất tố khổ: “Không uống…… Bà
nội cho cháu uống dấm chua, ê ẩm thật khó uống, bà nội liền bóp mũi
cháu……”
Nói xong còn sờ sờ cái bụng tròn vo.
Bà lão cũng là gấp đến độ thật sự không còn biện pháp, sợ xương cá làm
hỏng yết hầu đứa nhỏ, đành phải dùng biện pháp mạnh với ý đồ làm cho
xương cá mềm đi, vừa đấm vừa xoa cho bé uống tám bát dấm chua, không
nghĩ tới vẫn không tốt, sợ tới mức tiểu Viễn khóc nháo muốn tìm cô nhỏ.