BÀI CA SƯ PHẠM - Trang 42

- Sống thế nào ư? Ở đây thì gọi là sống sao được! Nhưng người ta bảo rồi
sắp khá hơn, có thực không bác?

- Ai bảo thế?

- Chúng nó kháo rằng rồi sắp thay đổi, nhưng chúng nó bảo hễ động một tí
là người ta sẽ đánh các cháu bằng roi.

- Đánh các cháu? Tại sao?

- Những đứa nào ăn cắp. Ở đây khối.

- Bác hỏi, tại sao cháu không rửa mặt?

- Chả có gì mà rửa! Nước không có! Trạm máy điện hỏng và không bơm
được. Lại chẳng có khăn mặt, cũng chẳng có xà phòng…

- Vậy người ta không cho các cháu sao?

- Trước có cho… Nhưng chúng nó ăn cắp hết. Ở đây, ai cũng ăn cắp. Và
bây giờ thì ở kho chả còn gì sất.

- Tại sao thế?

- Một đêm, chúng nó cướp kho. Chúng nó bẻ khóa và lấy ráo. Ông giám
đốc muốn bắn…

- Thế rồi sao?

- Chả sao cả… ông ấy lại không bắn. Ông ấy bảo: tao bắn. Chúng nó nói:
Đây, cứ bắn đi! Thế rồi, ông ấy không bắn, ông chỉ cho đi tìm dân cảnh.

- Thế, dân cảnh đã làm gì?

- Cháu chả biết.

- Cháu cũng có lấy gì trong kho chứ?

- Không, cháu chẳng vớ được gì hết. Cháu muốn lấy một cái quần, nhưng ở
đó chỉ có toàn quần lớn, và lúc cháu đến, chỉ nhặt được có hai cái chìa khoá