BẦY ONG BIẾN MẤT - Trang 242

Và rồi giọng một cậu bé, đứt quãng nhưng không vững vàng và

trầm. Giọng nó vang và có vẻ tự tin.

Bị cáo 1: Lũ con của cô đâu?

Tất cả mọi người trong phòng ngồi thẳng lên.

S.E.: Con nào?

BC 1: Cô đã có con.

S.E.: Tôi không có con.

BC 1: Có, chắc chắn là cô có.

S.E.: Các cậu vào nhầm nhà rồi.

BC 1: Tôi không nhầm.

S.E.: Này, các cậu nên đi đi. Tôi đã gọi cảnh sát (không rõ) họ

đang trên đường đến. Các cậu có thể gặp rắc rối to nếu còn ở đây.

Lần này không ai cười lỗi đánh máy nữa.

S.E.: Tôi biết các cậu đến đây vì cái gì rồi.

Có vẻ như cô ta đi xa khỏi điện thoại vào thời điểm đó nhưng họ

vẫn nghe thấy:

S.E.: Các cậu không biết đang đối đầu với ai đâu, các cậu đã

phạm một sai lầm.

BC 1: Dừng lại. Lùi lại ngay.

Morrow bấm nút dừng. Các cảnh sát nhìn quanh, giật mình vì bị

gián đoạn.