không như xưa" Cái lợi ngay trước mắt, nào có ai có thể chịu giùm người
khác mấy nhát đao ?
2
Vì tranh thủ vị đại hộ khách XX quan trọng có khả năng lũng đoạn thị
trường Trung Quốc, xem như MG lôi hết bảo vật dưới đáy hòm ra, mỗi một
phần của bản kế hoạch, đều do Tống Dực và Lục Lệ Thành mỗi nhóm làm
một bản, ai làm tốt hơn sẽ được chọn. Trong công ty tràn ngập khói thuốc
súng, vì vậy mà nhiệt tình sáng tạo cùng tỏa ra mù mịt. Kỳ thực, không nói
tới những khúc mắc về lợi ích của mỗi bên, nếu chỉ nói về công việc, thì
bầu không khí như vậy mới thích hợp khiến người ta phát huy mọi tiềm lực.
Nói theo góc độ của một người nào đó, đây rõ ràng là thời điểm "Loạn thế
xuất anh hùng", chỉ cần bạn có năng lực, thì có thể nhanh chóng ra mặt,
không cần phải bước tuần tự từng bước.
Đang lúc mọi người cùng theo đuổi sự hoàn mỹ, cùng vắt óc lập mưu tìm
kế, hao hết tâm huyết, đột nhiên lại xảy ra một chuyện ngoài ý muốn. Tổng
công ty đột nhiên triệu hồi ngài Mike về New York họp, sau khi Mike quay
trở lại, sắc mặt xanh mét, lại gọi Lục Lệ Thành vào phòng riêng, có người
còn nói nghe thấy ngài Mike chửi bới ầm ĩ, nói cái gì mà lừa đảo, xem ra
ông ta gặp phải chuyện gì bực bội lắm.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cũng không ai biết được, thứ duy nhất mọi
người nhìn thấy chỉ là Lục Lệ Thành tạm thời xin nghỉ việc, mọi công việc
tạm thời do Tống Dực tiếp quản, Linda trở thành người phụ trách kiểm toán
nội bộ, đồng thời thành lập một tổ kiểm toán nội bộ, Tổng công ty ở New
York cũng điều tới hai vị kiểm toán viên hỗ trợ Linda. Mỗi ngày Linda đều
cho gọi một người vào phòng hỏi riêng, trong công ty mọi người đều sợ
bóng sợ gió, giống hệt như tình trạng thời tiết gió thổi mưa bay trước khi
cơn bão ập tới, hơn nữa lại không biết đã xảy ra chuyện gì, nên mọi người
đều cảm thấy bất an, ngay cả người bình thường trót tăng thêm mấy chục tệ
tiền taxi khi đi công tác cũng bắt đầu thầm hối hận.