Đời người ta, được mấy lần mười năm ? Mười năm sau, em vẫn yêu anh
như trước. Mà giờ đây anh cũng đang ở nơi đây.
Ngay trong lúc chúng tôi vẫn còn ngây ngẩn nhìn nhau giữa sân bóng rổ,
rổ bên phe đối phương đã bị vào tiếp một quả, tiếng vỗ tay vang lên rào rào,
Peter hét to một tiếng, tôi liếc nhìn điểm số, 38:61, liền quay ra nhìn anh
cười, hươ hươ nắm tay lên cao để cổ vũ, anh cũng vừa quay sang nhìn bảng
điểm xong, quay lại thấy tư thế của tôi, khóe miệng anh lại loan rộng thành
một nụ cười, trong mắt ẩn chứa sự tự tin đầy kiêu ngạo, lại có phần bướng
bỉnh.
Anh vừa tiếp tục chạy, vừa hươ tay chỉ đạo đồng bọn, mấy người Peter
bọn họ tràn đầy nhiệt tình và sức mạnh, chỉ thiếu một người dẫn dắt. Từ lúc
đó, anh không còn thất thần, cũng không lưu tình, cho nên cái sân này trở
thành vùng lãnh thổ mà anh thống trị, anh dẫn bọn họ rong ruổi tùy ý. Mà
tôi cũng ngồi trên khán đài, chờ đợi cùng hò reo trong lần xung phong kế
tiếp của anh.
Lòng chợt linh động, hơi quay người sang bên, lập tức bắt gặp một đôi
mắt tối đen như mực. Không biết Lục Lệ Thành đã tới từ lúc nào, cũng mặc
đồ thể thao, khoanh tay đứng trên khán đài, chung quanh anh ta không biết
là do trùng hợp, hay là do mọi người cố tình lảng tránh, hết thảy chỗ ngồi
đều trống không.
Trong đôi mắt anh ta như có một mũi dao bén nhọn, trông dáng vẻ
khoanh tay như tùy ý kia, lại biểu lộ rõ ra sự lạnh lùng xa cách. Coi như
hôm nay anh ta cũng thực hạnh phúc, tôi chỉ nguyện đem sự vui vẻ của tôi
chia khắp cho mọi người, vì thế, tôi cũng quay người nhìn anh ta mỉm cười
ngọt ngào một cái, rồi mới quay đầu lại, chuyên tâm xem Tống Dực chơi
bóng.
40:61, 43:61, 45:61, 48:63, 50:63, 53:63..........