BÍ MẬT BỊ THỜI GIAN VÙI LẤP - Trang 200

Người tôi cứng ngắc, muốn động cũng không thể động nổi, anh cởi chiếc

áo khoác đã ẩm ướt của tôi ra, lại lấy một cái chăn bọc kín lấy tôi, bật điều
hòa ở mức cao nhất, lại rót một ly Vodka, tự tay nâng sát ly cho tôi uống
từng ngụm nhỏ cho tới lúc hết sạch.

Có thêm chút cồn, cơ thể của tôi dần dần hồi phục, tay chân run lẩy bẩy

không không chế nổi, nhưng rốt cuộc cũng có thể tự hành động được, anh
lại rót thêm một ly Vodka nữa đặt trước mặt tôi, sau đó cũng tự rót cho
mình một ly, ngồi bên cạnh chậm rãi nhấp một ngụm, dáng người hơi khuất
sau ngọn đèn, không thấy rõ lắm vẻ mặt của anh, chỉ cảm thấy thân ảnh đó
lộ ra vẻ lãnh đạm, xa cách.

Cơ thể của tôi dần ấm áp hơn, nhưng trái tim lại trở nên băng giá, tôi làm

như vậy rốt cuộc có ý nghĩa gì đâu cơ chứ ? Khoan hẵng nói, tư thái khó coi
như thế, thắng cũng coi như thua. Chắc chắn là vừa nãy anh đứng trên lầu
nhìn tôi, chờ tôi chủ động rời đi, ai ngờ trông thấy cái dáng vẻ tôi thà chết
rét chứ dứt khoát không chịu rời đi, khiến cho anh không thể không tới gặp
tôi, khác nào mấy người phụ nữ thời cổ đại nhất khóc, nhị la hét gây rối,
tam thắt cổ đâu cơ chứ ?

Tôi nhỏm vội dậy, hai chân vẫn còn run lẩy bẩy, không biết rốt cuộc là

thân lạnh hay tâm lạnh, muốn đi mà đi không nổi, tôi run run túm lấy áo
khoác, định bỏ đi : "Tôi phải về, xin lỗi, đã quấy rầy anh, tôi ... sau này tôi
sẽ mời anh ăn cơm ... để xin lỗi."

Anh thản nhiên nhìn tôi, không hé răng, tôi lảo đảo đi qua người anh,

ngay lúc tôi muốn rời khỏi, anh vươn tay ra túm mạnh lấy tay tôi, thân thể
của tôi nhũn ra ngả về phía sau, ngã nhào vào trong lòng anh, tôi đang giãy
dụa định ngồi xuống, anh đã ôm chặt lấy tôi, vùi đầu vào vai tôi, không nói
nửa câu, có điều cánh tay càng ôm càng chặt.

Sự giãy dụa của tôi đã ngừng lại rồi, chỉ nằm trong lòng anh khe khẽ run,

giọng anh nghe có vẻ buồn bực : "Còn lạnh không ?" Tôi cố gắng gật đầu.