BÍ MẬT BỊ THỜI GIAN VÙI LẤP - Trang 201

Đây là cái ôm mà ngày đêm tôi thầm mong nhớ, nhưng ở lúc này đây,

trong cái cảm giác hạnh phúc hư ảo không giống thực thế này, tôi lại mơ hồ
cảm thấy cảm giác tuyệt vọng.

Một lúc lâu sau, anh mới buông tôi ra, tìm quần áo cho tôi thay, lại tìm

thuốc cho tôi uống, sợ tôi bị cảm mạo.

Mấy phút sau, tôi đã mặc áo ngủ của anh, quấn kín trong cái chăn của

anh, chiếm cứ sofa của anh, thật hoài nghi tôi không còn ở chốn nhân gian.
Đây là sự thực chăng ?

Tôi cắn cắn móng tay, nhìn chằm chằm vào anh, anh đi tới đâu, tôi nhìn

sang tới đó, bất đắc dĩ anh phải quay đầu lại : "Em tính đục hai cái lỗ trên
người tôi hay sao ?"

Tôi cười ngây ngô, tốt nhất có thể treo thêm một cái bảng, trên đó viết

:"Của Tô Mạn"

Anh đưa cho tôi một cốc thuốc sắc từ rễ cây, tôi nhíu nhíu mày, từ nhỏ tới

lớn, tôi ghét nhất hương vị của thuốc Đông y, thà chịu truyền nước chứ nhất
quyết không chịu uống thuốc Đông y, anh nhẹ nhàng nói : "Uống đi !"

Tôi lập tức ngoan ngoãn uống sạch, ánh mắt anh dừng ở tôi, trong giây

lát thoáng thất thần.

Hai người ngồi trên sofa, phía đối diện là một cái cửa sổ lớn, có thể nhìn

rõ ràng những bông tuyết đang bay lả tả bên ngoài kia, bên cạnh sofa có đặt
một cái bàn gấp nho nhỏ, trên mặt bàn đặt máy tính, còn cái bàn trà to đùng
thì bị trưng dụng thành bàn làm việc, trên bày đầy văn kiện và các loại tài
liệu.

Tôi khẽ hỏi : "Buổi tối anh đều ngồi đây lên mạng hay sao ?"

Anh đứng cạnh cửa sổ, khẽ "ừ" một tiếng.