Ma Lạt Năng ấp úng đáp : "Cũng không phải là hoàn toàn không thích,
nói chính xác ra là bây giờ mới không thích."
Quả là phức tạp thật ! Tôi liền hỏi thử : "Cậu quen bọn họ như thế nào ?"
Ma Lạt Năng khẽ mỉm cười : "Một người là quen khi xem mắt, chính là
cái người mà mình nói với cậu là do cha mình giới thiệu đó. Vốn mình cũng
không ôm hy vọng, nam nhân không giống như nữ nhân, bọn họ lại không
chịu áp lực của tuổi tác, nếu là người đàn ông bình thường sao còn cần phải
qua giới thiệu. Không ngờ là người này thực bình thường, anh ấy cũng
không phải người hay chuyện, nhưng cũng không làm cho không khí tẻ
ngắt. Quần áo rất chỉn chu, nhưng cũng không chỉn chu tới mức khiến
người ta cảm thấy anh ấy là gay, không để móng tay dài, cũng không keo
kiệt, không tìm cách để mình phải trả tiền ăn, nhưng cũng không hẹn mình
đi dạo ở công viên..."
Một giọt mồ hôi chậm rãi lăn từ trên trán tôi xuống bồn tắm : "Chị hai,
em đã biết rồi, chị gặp được người tuyệt vời, lúc chị đi xem mắt gặp được
một người bình thường hiếm có từ xưa tới nay."
Ma Lạt Năng cười : "Ừ! Cảm giác của hai bọn mình cũng không tệ lắm,
sau ngày xem mắt một hôm, anh ấy hẹn mình đi xem phim, trước khi đi
xem phim, bọn mình còn đi ăn tối, cảm giác cũng rất dễ chịu. Vốn mình rất
bài xích đối với những người do cha mẹ mình giới thiệu, nhưng người này
không tệ chút nào, mình mang tâm trạng bài xích mà còn không kiếm ra nổi
lỗi nào của anh ấy cơ mà, cho nên mới chuyển sang hẹn hò, nếu sau đó
không phát sinh ra một chuyện, chắc hai bọn mình sẽ thành đôi."
"Rồi, sau đó thì sao ?"
"Sau đó sao ? Haizz, nói lại phải cảm ơn mấy quả táo của cậu đấy."
"Mấy quả táo của mình là sao ?"