Tôi liền cười nhạo nàng : "Cậu đã thèm rỏ dãi như thế mà không làm
quen với anh ta sao ?"
Ma Lạt Năng cười : "Nói thật mình cũng động sắc tâm, cũng muốn làm
quen với anh ấy, bất quá nghĩ lại người mà mình đang hẹn hò kia cũng
không kém, mình không thể ăn trong bát còn nhòm nồi, nên đành từ bỏ."
Tôi gật đầu lia lịa, nhưng ngẫm lại thấy không đúng, nàng ta không làm
quen với người ta, thế mất một đống nước bọt để kể cho tôi về một người
xa lạ làm gì chứ. "Đừng có đạo đức giả nữa ! Rốt cuộc sao cậu lại làm quen
với người ta chứ ?"
Ma Lạt Năng lại cười gượng hai tiếng : "Mình luôn mồm nói "Cảm ơn"
với anh ấy, anh ấy vẫn chỉ mỉm cười im lặng, sau đó, anh ấy lại giúp mình
đóng cửa xe, còn nói " Đừng khách khí". Lúc đó, đầu mình như nổ tung,
cũng không biết rốt cuộc lúc đó mình đang ở đâu nữa. Taxi đã lăn bánh,
mình đột nhiên hét lên : "Quay lại, quay lại!" Bác tài cũng khá nóng tính,
liền quát lại : "Chỗ này không được quay đầu." Mình cảm thấy lúc đó mình
phát điên luôn, lập tức rút sạch tiền trong túi ra đưa cho ông ta, cầu xin ông
ta : "Bác lái xe, nhất định bác phải quay lại, xin bác, cầu xin bác !" Nhìn
qua kính phía sau xe mình thấy một chiếc taxi đang chạy thẳng tới chỗ anh
ấy, mình lập tức khóc òa lên, vừa khóc vừa kêu : "Bác tài, tôi cho bác một
nghìn tệ, xin bác quay đầu lại cho." Xem chừng bác tài cũng bị mình dọa,
cắn răng một cái nói : "Được rồi, cô ngồi cho chắc nhé, nói xong cua gấp
một cái, vừa ấn loa vừa quay lại dưới lầu. Lúc đó anh ấy đã ngồi vào trong
xe taxi, xe đã lăn bánh. Mình lập tức nhào ra trước đầu xen, giang rộng hai
tay, chặn xe lại. Tài xế xe taxi vội vàng phanh lại, may là xe vừa khởi động,
nên tốc độ rất chậm, dù vậy mình vẫn bị đụng trúng. Tài xế nổi giận chửi
ầm lên, anh ấy vội vàng mở cửa xe bước xuống, chạy tới đỡ mình : "Có bị
thương hay không ?"
Ma Lạt Năng dừng lại, tựa hồ như chờ tôi bàn luận, nhưng tôi không nói
ra được nửa câu, ngẩn ngơ hồi lâu, rồi mới khẽ thì thào : "Cái phương thức