BÍ MẬT BỊ THỜI GIAN VÙI LẤP - Trang 248

tiếp cận này cũng thực mạnh mẽ mịa nhà nó quá đi thôi."

Giọng Ma Lạt Năng lại càng chậm rãi hơn : "Mạn Mạn, anh ấy chính là

người mà mình thầm mến bao nhiêu năm. Mẹ mình vẫn không chịu nói cho
mình biết anh ấy là ai, nhưng rốt cuộc mình đã biết. Cho dù bao nhiêu năm
trôi qua, cho dù mình không biết anh ấy trông như thế nào, cũng không biết
tên của anh ấy, nhưng chỉ cần nghe thấy giọng nói của anh ấy, mình đã có
thể nhận ra anh ấy ngay lập tức. Cho nên, mình mới khóc cầu xin bác tài
quay xe lại. Mình chỉ sợ nếu bỏ qua bây giờ, mãi mãi không thể tìm ra nổi
anh ấy giữa biển người. Nếu không cho mình gặp lại anh ấy thì thôi, mình
vẫn cho rằng đấy chỉ là một giấc mộng, anh ấy chính là người trong mộng
của mình, nhưng nay mình đã thực sự gặp được anh ấy, anh ấy lại hoàn hảo
gấp mấy lần so với tưởng tượng của mình, làm sao mình có thể làm như
không biết mà tiếp tục sống như trước."

Tôi ngồi ngây người trong bồn tắm, nước đã lạnh ngắt từ lúc nào, mà tôi

lại chẳng có cảm giác gì. Có vẻ như Ma Lạt Năng cũng đoán được phản
ứng của tôi, nên cũng không nói gì thêm, chờ tôi từ từ tiêu hóa. Một lúc lâu
sau, tôi cũng không biết phải nói gì trong những trường hợp như thế này,
cũng thật là .... xin tha thứ cho tôi, vốn từ của tôi rất ít ỏi.

Im lặng một lúc lâu, rốt cuộc tôi cũng thốt ra được một câu : "Rốt cuộc

cậu đã đưa cho lái xe một nghìn tệ rồi sao ?"

Ma Lạt Năng im lặng trong giây lát, rồi lập tức gầm lên giận dữ : "Tô

Mạn ! Cậu giỏi lắm!"

Tôi vỗ vỗ ngực, an tâm rồi, đó vẫn là Ma Lạt Năng của tôi. Cái người hở

chút sa lệ, thất thần vô thố, bối rối khóc lóc kia làm tôi thấy xa lạ và bất an
quá.

Sau khi hoàn hồn rồi, tôi bắt đầu thấy lạnh, lập tức kêu thảm một tiếng,

đứng bật dậy từ trong bồn tắm.