Chữ trên màn hình cứ nhòe nhoẹt không rõ, tôi cố gắng vài lần, nhưng
vẫn không thể tập trung được, cuối cùng đành từ bỏ. Tôi ngồi đối mặt với
màn hình máy tính, tay đặt trên bàn phím, trông qua như đang làm việc
nghiêm túc thực sự, nhưng tôi hoàn toàn không có chút tâm trí nào. Tôi
cũng không phải kẻ kiên cường, dù tôi đang ép mình phải kiên cường. Vẫn
có thể đội mặt nạ trước mặt mọi người, có điều chỉ cần không ai để ý tới,
cái mặt nạ kia đã vỡ tan.
Nghe thấy tiếng trò chuyện giữa Tống Dực và Karen, tôi bừng tỉnh, liếc
nhìn đồng hồ ở góc máy tính một cái, thế mà mới chỉ có một giờ trôi qua,
cảm cám giác dày vò một giây như một năm này thực khiến người ta không
thể chịu đựng nổi.
Tôi đứng dậy ra khỏi văn phòng, tìm một góc không người gọi điện thoại,
chuông điện thoại vừa vang lên, đã thấy Lục Lệ Thành nhận rồi : "Sao thế
?"
"Trưa tôi muốn gặp anh một chút, có được không ?"
"Được" Anh ta nghĩ một lát : "Ngay tại cái quán café mà chúng ta gặp
mặt lần đầu tiên đi. Chỗ đó yên tĩnh, tiện nói chuyện."
Tôi ngắt điện thoại, cúi đầu, lê chân về chỗ ngồi. Quay lại văn phòng
đúng là cần dũng khí thật.
Một người chợt từ văn phòng đi vội ra, hai bọn tôi đụng mạnh vào nhau,
tôi vẫn đang bệnh, lại đầu nặng chân nhẹ, lúc này lập tức choáng váng, lảo
đảo ngã về phía sau, người kia vội vàng túm lấy tay tôi, muốn giữ tôi lại.
"Không sao ..." Vừa ngửng đầu lên, thấy đúng là Tống Dực, theo bản
năng vừa lập tức lại càng lùi hơn về phía sau, vừa muốn tránh khỏi anh.
Phản ứng của tôi làm lóe lên vẻ đau khổ trong mắt anh, thân hình cứng
đờ, tay cũng lập tức buông ra. Tôi vốn đang lùi về phía sau, bây giờ lại