Tôi đang cúi đầu nhìn anh ta, mái tóc còn ẩm xõa tung bên cạnh mặt anh
ta, anh ta giơ tay lên vuốt tóc ra sau tai cho tôi, nói rất dịu dàng : “Cô cũng
không cô đơn một mình đâu.”
Tôi nhìn anh ta ngẩn ngơ, không rõ là anh ta muốn nói gì, là đồng tình,
hay là an ủi ?
Anh ta đứng dậy, vẻ mặt thản nhiên nói : “Tôi đi tắm.”
Tôi đi theo anh ta vào buồng tắm, chỉ cho anh ta chỗ để dầu gội đầu, sữa
tắm, sau đó lại lấy một bộ áo ngủ mà năm đó tôi mua cho cha tôi, đưa cho
anh ta, hồi đó mua cỡ hơi lớn, bây giờ lại thực thích hợp cho anh ta mặc.
Đóng cửa lại, anh ta tắm ở trong, tôi đứng ngoài cửa nói vọng vào : ” Nhà
tôi có hai phòng ngủ, phòng của cha mẹ tôi ….”
Anh ta đã đáp ngay : “Tôi ngủ sofa là được rồi.”
“Thật xin lỗi.”
“Không sao cả, tôi thường xuyên ngủ trên ghế sofa ở công ty, cô cứ đi
ngủ trước đi, không cần phải đợi tôi.”
Tôi lấy ra một tấm ga sạch phủ lên sofa, lại đặt trên đó một cái gối, một
cái chăn, sau đó mới về phòng mình. Ban đầu vẫn không thể đi vào giấc
ngủ được, tôi phải cố gắng kìm nén lại cảm xúc, khiến cho đầu óc mình
luôn ở trạng thái trống rỗng, rốt cuộc, cũng đãngủ được.
Một đêm vô mộng, năm giờ sáng hôm sau, khi chuông đồng hồ vang lên
báo thức, tôi lập tức tỉnh dậy, sau khi rửa mặt xong lại gọi Lục Lệ Thành
dậy rửa mặt. Đợi sau khi anh ta rửa mặt xong, điểm tâm của tôi cũng đã làm
xong, hai cái bánh trứng ngô vừa làm xong còn nóng ròn, hai cốc sữa nóng,
một đĩa kim chi, có bắp cải, cà rốt, đậu, trông khá là đẹp mắt.