BIA MỘ ĐEN - Trang 12

Tôi giựt mình, cố nuôi chút hy vọng :

- Cái nào? Cái nhỏ bằng cẩm thạch hả?

- Không. Cái lớn.

- Sao? Cái lớn bằng đá hoa cương Thụy Điển à? Có cả hai bệ và dây

xiềng bằng đồng?

- Chính nó! Ngoại trừ mình còn một cái khác?

Hỏi quá ngu, nhưng Henri tự cho đã đùa đúng khớp. Tôi chán nản :

- Dĩ nhièn là mình chẳng còn cái nào nữa. Và chính vì vậy mới đen đủi

cho bọn chúng mình. Đó là tháp cuối cùng.

Georges Kroll hỏi :

- Anh bán được bao nhiẽu?

Henri tằng hắng :

- Bảy trăm năm chục ngàn! Tiền khắc chữ, chuyên chở và gỗ bao quanh

không tính.

- Trời!

Tôi và Georges cùng kêu một lượt.

Henri ném về phía chúng tôi một cái nhìn kiêu hãnh :

- Cuộc sống càng phải chiến đấu gay go.

Tôi buột miệng :

- Nhưng thà ông thua trận còn hơn.