BIA MỘ ĐEN - Trang 220

chậm chạp trôi qua, duờng như thiên thần đã tới ở tầm tay, tôi lặng lẽ uống
từng ngụm bia tươi mát, nghe chất hốt bố tan loãng trên đầu lưỡi.

một lúc khá lâu, Gerda bỗng lên tiếng :

- Anh có tin là Renée sẽ được tặng áo lông không?

- Tại sao không? Willy bây giờ đã là tỷ phú mà.

- Em muốn hỏi chị ấy xem Willy hứa loại gì. Hải ly, có lẽ.

Tôi ậm ừ :

- Có lẽ là chồn, hay báo. Chắc là báo.

- Áo lông báo không đủ ấm trong mùa Đông. Loại hải cẩu thì xưa rồi. Lý

tưởng nhất là hồ cừu.

- Hừm!

- Áo hồ cừu. Đó là cả một cuộc sống. Chỉ có một điều trở ngại là đắt kinh

khủng.

Tôi đặt vỏ chai lên sân ván dưới chân giường. Câu chuyện đã bắt đầu gay

cấn.

- Tất cả các thứ đó đều vượt quá sức anh. Ngay đến một cái khăn quấn cổ

bằng lông thỏ cũng không mua nổi.

Gerda ngạc nhiên :

- Anh hả? Em đâu có nói anh.

- Chớ còn ai? Trong hoàn cảnh này dù khờ khạo thế mấy, anh cũng thừa

tế nhị để hiểu. Buồn thay, ở thời đại chúng ta, sự tế nhị đã trở thành vô
dụng.