BIA MỘ ĐEN - Trang 276

Georges lim dim mắt như để tính nhẩm rồi nói luôn một hơi :

- Bốn tỷ Đức kim giấy bạc giấy. Một ngôi nhà nho nhỏ. Hay mười hai ả

điếm hạng sang. Một tuần lễ tới Moulin Rouge. Còn gì nữa? À, tám tháng
tiền cấp dưỡng một phế binh có mức độ tàn phế trăm phần trăm...

- Xin can...

Henri Kroll đi vào, ống quần bó chặt bằng hai cái kẹp. Tôi tung đồng tiền

vàng xoáy lốc trên không :

- Xem đây! Ông anh sẽ hài lòng với tinh thần tôi Chúa!

Henri chụp lấy, dán mắt vào đồng tiền vàng rồi kêu lên :

- Trời! Đức Hoàng thượng! Thời đó, chúng ta còn cả một quân đội!

Tôi chen vào :

- Với màu sắc rực rỡ..

Henri quắc mắt :

- Nhưng chú mầy vẫn phải nhìn nhận rằng thời đại đó vẫn hơn cái chế độ

dân chủ xã hội này.

- Có thể.

- Không phải có thể, mà là chắc chắn. Thời đó, chúng ta có đủ cả: tiền tệ

vững chắc, không một người thất nghiệp... và cả thế giới ngưỡng mộ nước
ta. Tôi có nói dối không?

- Chắc là không.

- Lâu lắm mới nói một câu nghe được. Và chế độ này, chúng ta có được

gì?