BIA MỘ ĐEN - Trang 286

- Lo ngại? Tại sao?

Nàng lặp lại :

- Lo ngại. Mà không, bây giờ hết rồi. Vĩnh biệt Rudopf!

Tôi siết chặt hai bàn tay Isabelle :

- Em đi sao? Anh có làm gì buồn lòng không?

Nàng cố gỡ tay ra. Tôi nói mau :

- Isabelle, anh xin lỗi. Đó chỉ là tiếng nói, những lời vô nghĩa.

- Rudopf, tại sao anh cứ muốn hủy diệt những gì anh có?

- Anh cũng không biết tại sao.

- Ngọn lửa không khói và cũng chẳng có dấu vết tro than, đừng dập tắt

nó, Rudopf. Vĩnh biệt!

Chuyện gì nữa đây? Phải chăng tôi đang ở trên sân khấu? Phải chăng đây

là lần vĩnh biệt thật sự? Tôi ôm nàng vào lòng :

- Mình ở bên nhau, phải không em?

Nàng ngả đầu vào vai tôi và khóc.

- Tại sao em khóc? Thế này không phải là hạnh phúc sao?

Nàng diu dàng hôn tôi rồi nhẹ lùi ra :

- Vĩnh biệt, Rudopf!

- Tại sao em cứ nói vĩnh biệt mãi? Mình có xa rời nhau vĩnh viễn đâu?

Mai anh sẽ trở lại.