BIA MỘ ĐEN - Trang 46

Người nữ tu già khả kính nói tới điều tôi đang nghĩ :

- Chúng tôi không thể đền công nhiều cho con. Chỉ có thể trả bằng lễ

sáng. Có hơi ít, phải không?

- Vâng, nhứt là trong thời buổi lạm phát.

- Tôi biết... nhưng chúng ta làm việc cho Chúa chớ không phải vì tiền, có

đúng không?

- Nhưng làm việc cho cả hai cũng không có gì nguy hại.

- Rất tiếc là chúng tôi bó buộc phải chi tiêu đúng theo ngân sách đã quy

định từ đầu năm.

Tôi tìm một lối thoát :

- Nhưng đêm nay con lỡ hẹn về công việc làm ăn.

- Chưa mà. Chúng ta đang ở trong tháng Tư. Tôi muốn nói về Chúa Nhật

tuần tới. Hay nếu thấy bất tiện thì cứ chọn một ngày nào khác trong tuần
cũng được.

- Thật ra thì chẳng có gì bất tiện, chỉ có điều hơi khó xử là bữa ăn tối.

Tám giờ, mẹ thấy không? Trễ quá...

- Ồ! Chẳng sao cả. Con có thể ăn ở đây. Vị giáo sĩ tử tế của chúng tôi

luôn luôn dùng bữa ở đây.

Vậy là đúng như tôi mong ước. Thực phẩm ở đây cũng tương đương với

nhà hàng Walhalla. Và nếu ăn chung với vị giáo sĩ kia, chắc chắn thế nào
cũng có một chai rượu chát.

- Được rồi, thưa mẹ, con sẽ cố thu xếp về phần tiền bạc, không cần bàn

tới nữa.