BIA MỘ ĐEN - Trang 87

Nàng lột chiếc vớ bên phải ra và ngắm nghía bắp chân thon nuột. Vẫn với

giọng lịch sự, nàng dè dặt bảo :

- Cũng có thể.

- Không phải có thể mà là chắc chắn. Nhưng cái người cô thấy trong

gương không phải là cô. Đó là hình ảnh trong gương.

- Không phải là của tôi? Như vậy lúc đó tôi ở đâu?

- Cô đang đứng trước gương. Nếu không thì không phản chiếu.

Isabelle mang vớ vào và nhìn tôi :

- Anh có chắc vậy không. Rudolf?

- Hoàn toàn chắc.

- Không đúng. Tấm gương sẽ làm gì khi chỉ có mình nó?

- Nó sẽ phản chiếu vật gì trước nó.

- Nhưng nếu chẳng có vật gì cả thì sao?

- Luôn luôn phải có một vật gì chớ.

- Còn ban đêm. Không có trăng? Trong bóng tối nó phản chiếu cái gì?

Tôi cụt lối :

- Có thể nó ngủ. Và sáng ra thức dậy.

Isabelle có vẻ suy nghĩ nhiều, nàng quấn vạt áo sát vào hai chân :

- Và khi nó mơ, nó mơ gì?