CHẬM MỘT BƯỚC - Trang 137

ấy, mà về một người quen chung của chúng tôi. Cách cậu ấy kết tội thật là
nặng nề. Tôi đã ngạc nhiên về điều đó.

— Cậu ấy đã kết tội người bạn đồng tính kia?

— Tất cả những người đồng tính. Thật là khó chịu. Tôi vẫn nghĩ cậu ấy

là người có đầu óc thoáng.

— Sau đó có chuyện gì không?

— Không. Chúng tôi không bao giờ nói đến chuyện đó nữa.

Wallander suy nghĩ.

— Chị có ý tưởng nào về cách thức có thể sử dụng để tìm ra người phụ

nữ đó không?

— Không.

— Vì cậu ấy gần như không bao giờ rời khỏi Ystad, hẳn là cô ta phải

sống ở thành phố. Hoặc vùng phụ cận.

— Tôi không biết.

Cô nhìn đồng hồ.

— Khi nào chị phải làm tiếp?

— Trong nửa giờ nữa. Tôi không muốn đến muộn.

— Karl Evert cũng không. Đó là một cảnh sát rất đúng giờ.

— Đúng. Như người ta nói ấy. Có thể chỉnh đồng hồ theo cậu ấy.

— Trên thực tế thì cậu ấy thế nào?

— Anh đã hỏi tôi điều này rồi.

— Tôi hỏi thêm một lần nữa. Cậu ấy là-người như, thế-nào?

— Dễ mến.

— Theo cách nào?

— Dễ mến. Một người dễ mến. Tôi không biết phải nói như thế nào. Một

người dễ mến có khả năng trở nên giận dữ.. Nhưng chuyện đó cũng hiếm